Tuyệt đối còn khó chịu hơn cả việc giết chết hắn.
Thân bại danh liệt!
Lúc này, đạn mạc triệt để bùng nổ.
【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Kim Bảng phân tích vô cùng chuẩn xác, đúng là một tên nhát gan vừa ích kỷ vừa tự luyến, một mặt thì hưởng thụ vinh quang, mặt khác lại trốn tránh trách nhiệm, rặt một kẻ ngu xuẩn!】
【Võ】【Mộ Dung Thu Địch: Mắng hay lắm! Thật là một gã nam nhân khiến người ta buồn nôn! Ta đúng là mù mắt rồi! Năm đó lại bị vẻ ngoài của hắn mê hoặc!】
【Đại】【Bạch Thanh Nhi: Ta thấy bây giờ ngươi cũng chẳng khá hơn là bao đâu.】
【Võ】【Mộ Dung Thu Địch: ......】
【Võ】【Mao Đại: ......】
【Đại】【Khấu Trọng: Kia chẳng phải là vị huynh đệ bị cắm sừng sao, lại còn quỳ xuống cảm tạ, thật đúng là chuyện lạ nghìn năm!】
【Đại】【Từ Tử Lăng: Có lẽ bên trong có ẩn tình gì đó, nhưng nếu Kim Bảng đã nói hắn là một kẻ ngốc, vậy thì nhất định hắn chính là một kẻ ngốc.】
【Võ】【Yến Thập Tam: Thì ra Tạ Hiểu Phong lại là loại người thế này... Đúng là uổng xưng danh Kiếm Thần!】
【Đại】【Diệp Cô Thành: Kiếm Thần? Loại hàng sắc này sao? Đừng làm ô uế danh xưng đó!】
【Võ】【Mộ Dung Thu Địch: Ta phi! Đồ hèn nhát!】
【Đại】【Yến Nam Thiên: Yến mỗ ghét nhất loại nam nhân vô trách nhiệm như vậy!】
【Đại】【Trương Tam Nương: Thật vậy chăng?】
【Đại】【Yến Nam Thiên: Thật mà! Là thật, thật sự là thật!】
【Đại】【Trương Tam Nương: Thái độ không tệ, hôm nay ta sẽ không vạch trần chuyện xấu của chàng nữa.】
【Đại】【Yến Nam Thiên: ......】
【Phúc】【Bàng Ban: Đại trượng phu phải biết nhẫn nhục gánh vác trọng trách, chút trắc trở này cũng không chịu nổi, nội tâm thực chất chỉ là một kẻ yếu đuối.】
【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Chuyện của Ngôn Tĩnh Am vừa rồi ta đã nói, ta thấy ngươi cũng có cái sở thích dâng thê! Đem nữ nhân của mình dâng cho kẻ khác làm thê tử, mượn cớ để luyện công, tuyệt đối là loại thích bị cắm sừng!】
【Phúc】【Bàng Ban: ......】
【Phúc】【Ngôn Tĩnh Am: ......】
【Đại】【Lý Thế Dân: Đừng nói nữa, thực sự đừng nói nữa mà!】【Võ】【Chu Thất Thất: Thật là một gã nam nhân ghê tởm!】
【Đại】【Khấu Trọng: May mà vị cô nương kia không bị đưa đi, nếu không kết cục chẳng biết sẽ thê thảm đến mức nào!】
【Phúc】【Cận Băng Vân: ......】
【Đại】【Từ Tử Lăng: Toàn là những suy nghĩ kỳ quái...】
【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Người trên đời có muôn hình vạn trạng, hạng người nào mà chẳng có. Có kẻ nhìn thấy thê tử bị người khác chà đạp, lại càng thấy hưng phấn hơn.】
【Đại】【Yêu Nguyệt: Thật khiến người ta buồn nôn! Hận không thể một chưởng đánh chết hắn ngay tại chỗ!】
【Đại】【Thủy Mẫu Âm Cơ: Vậy thì giết thôi! Dung hợp thế giới xong đi làm thịt hắn luôn! Thật chướng mắt!】
【Đại】【Yêu Nguyệt: Đừng có giành với ta!】
【Đại】【Thủy Mẫu Âm Cơ: Bảo không giành là không giành sao? Ngươi cũng đâu phải chủ mẫu!】
【Đại】【Yêu Nguyệt: ... Đơn đấu đi!】
【Đại】【Thủy Mẫu Âm Cơ: Đơn đấu thì đơn đấu!】
【Đại】【Oản Oản: Gã nam nhân này ngay cả một chút trách nhiệm cũng không gánh vác nổi.】
【Phúc】【Tiết Bảo Thoa: Trách nhiệm còn gánh không nổi, thật uổng công làm nam nhân!】
【Phúc】【Lâm Đại Ngọc: Tiết tỷ tỷ bỗng dưng lại mắng người sao? Chẳng lẽ là... hi hi!】
【Phúc】【Giả Bảo Ngọc: Chúng ta chớ nên lên tiếng, cứ im lặng ngồi xem chẳng phải tốt hơn sao?】
【Phúc】【Vương phu nhân: Chớ có đắc tội với những đại nhân vật kia mà rước họa vào thân, Vinh Quốc phủ bé nhỏ của chúng ta không chịu nổi sóng gió đâu.】
【Phúc】【Vương Hi Phượng: Chỉ sợ có người không chịu nổi tịch mịch, muốn bám cành phượng hoàng đấy thôi~!】
【Phúc】【Tiết Bảo Thoa: ......】
Mộ Đạo Bạch phun ra một ngụm rượu. Mẹ kiếp, một cái giang hồ đang yên đang lành bỗng nhiên bị nhét vào một đám tiểu nữ nhân ồn ào, đúng là dị hợm thật.
Có điều, coi như thứ tiêu khiển lúc trà dư tửu hậu thì cũng khá thú vị.
Quay sang nhìn Thẩm Lạc Nhạn, Mộ Đạo Bạch hờ hững dặn dò: "Để ý đám người kia một chút, sau lưng các nàng có lẽ có một vị tiên cô đang trốn trong dị không gian, hãy tìm cơ hội dụ ả ra đây."
Hai mắt Thẩm Lạc Nhạn sáng lên, khẽ gật đầu.
Nhìn đám nữ tử Hồng Lâu Mộng đang đấu khẩu trên Kim Bảng, khóe môi nàng khẽ nhếch lên.
Mộ Đạo Bạch tiện tay hạ một quân cờ, không mấy bận tâm, tiếp tục nhìn lên đàn mạc.
Lúc này, trên đàn mạc đã ngập tràn những lời chửi rủa.
Ruồng bỏ một nữ nhân thực ra chẳng phải chuyện gì kinh thiên động địa.
Chốn giang hồ động một chút là chém giết, thậm chí có kẻ còn ăn thịt người.
Chủ yếu là cái thói vô sỉ kia thực sự khiến người ta căm ghét đến cùng cực.
Chân tiểu nhân chưa chắc đã đáng hận đến vậy, thấy chướng mắt thì vung kiếm chém chết là xong.
Thế nhưng ngụy quân tử lại thực sự khiến người ta buồn nôn, nếu không chửi ra miệng thì nghẹn ứ trong lòng không sao chịu nổi.
Kẻ như Tạ Hiểu Phong chính là một tên ngụy quân tử điển hình.
Tuy bản tâm không ác, chỉ là có phần ích kỷ, nhưng độ đạo đức giả thì cũng chẳng kém ai.
Ngoài ra còn có một nguyên nhân khác, đó là trước kia Tạ Hiểu Phong được nâng lên vị trí quá cao.
Kéo một đại nhân vật ngã xuống bùn lầy bao giờ cũng mang lại khoái cảm lớn hơn nhiều so với việc giẫm đạp một tên nông phu thấp kém.
Sự ghen tị và đố kỵ cũng chiếm một phần nguyên do trong đó.
Mộ Đạo Bạch chỉ chửi hùa theo một câu lúc đầu, sau đó liền thong dong ngắm nhìn mây cuộn mây tan, thưởng thức nhân tâm hiểm ác chốn giang hồ, ngẫm ra cũng là một thú vui.
Đương nhiên, bên tai vẫn văng vẳng tiếng oanh vàng yến hót êm tai.
Đám muội tử trong cứ điểm cũng đang đua nhau chửi bới kia kìa.
Những lời chửi rủa chuyển hóa thành từng dòng đàn mạc, tựa như mưa rào xuyên thấu qua Kim Bảng, đập thẳng vào mặt, nện mạnh vào ngực Tạ Hiểu Phong.
Chửi đến mức khiến hắn hổ thẹn khôn cùng, hận không có lỗ nẻ nào để chui xuống.
Phụt!
Trong hình ảnh chiếu rọi, Tạ Hiểu Phong phun ra một ngụm máu tươi, suy sụp ngã bệt xuống giữa ruộng rau.
Hình ảnh này vừa khéo chứng minh cho lời bình phẩm của Kim Bảng: Bề ngoài kiên cường, thực chất nội tâm lại yếu đuối.
Kẻ có ý chí tinh thần kém cỏi.
Hễ gặp trắc trở liền nản lòng thoái chí.
Tựa như Tào Tháo và Lưu Bị bách chiết bất nạo, càng bại càng đánh, đó mới là khí phách của bậc hào kiệt chân chính.
Nếu như hoán đổi vị trí của Tào Tháo hay Lưu Bị với Tạ Hiểu Phong lúc này, đừng nói tới chuyện hộc máu, có khi bọn họ còn mỉm cười tự giễu một phen.Hoặc cũng có thể mặt dày như tường thành, trong lòng chẳng dấy lên chút gợn sóng nào.
Lúc này, Mộ Dung Thu Địch đang dõi mắt nhìn Kim Bảng bỗng cất tiếng cười khanh khách.
Nhìn bộ dạng mất hết mặt mũi của Tạ Hiểu Phong, trong lòng nàng vô cùng sảng khoái.
Dù biết lần này Tạ Hiểu Phong lại nhận được phần thưởng.
Nhưng nàng tin chắc, e là Tạ Hiểu Phong thà không cần phần thưởng này còn hơn.
Cái bảng danh sách này đã trực tiếp hủy hoại triệt để thanh danh bao năm qua của hắn.
Đừng thấy ngày thường hắn tỏ vẻ chẳng màng đến hư danh.
Tất cả chỉ là tự huyễn hoặc bản thân mà thôi.
Hắn tự cho rằng bản thân đã hy sinh danh tiếng để cứu rỗi kẻ khác.
Nhưng một khi bị vạch trần mảng tối nơi sâu thẳm tâm can, hắn cũng sẽ sụp đổ như bao kẻ khác.
Và lúc này, hắn thực sự đã sụp đổ.
Đôi mắt hắn mất đi thần thái, nơi sâu nhất trong con ngươi thậm chí bắt đầu xuất hiện hắc khí lượn lờ.
Tại sơn cốc căn cứ Lạc Dương.
Mộ Đạo Bạch nhướng mày, lại hắc hóa nhập ma rồi.
Lần trước lão Bắc Minh Tử kia là vậy, lần này Tạ Hiểu Phong cũng thế.
Đám người này sao ai nấy cũng dễ dàng hắc hóa nhập ma đến thế?
Lần này Mộ Đạo Bạch quyết định không lên tiếng can thiệp, cứ lẳng lặng nhìn hắn nhập ma.
Bởi vì Tạ Hiểu Phong chẳng có chút giá trị cứu vớt nào.
Hắn thực sự chán ghét cái loại người này.
Giống hệt như sự chán ghét dành cho Lý Tầm Hoan vậy, tất cả đều là một đám kỹ nữ do dự thiếu quyết đoán.
Dù có tìm ra vạn cái cớ, cũng chẳng thể che đậy được bản chất nhu nhược ấy.
Rất nhiều người cũng đã nhận ra dị trạng của Tạ Hiểu Phong.
Bởi lẽ sắc đen trong mắt hắn ngày càng hiện rõ.
Trên người thậm chí còn tỏa ra từng luồng hắc vụ.
Tinh thần mọi người đều chấn động, nhập ma rồi sao?
Đây là lần đầu tiên Kim Bảng phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình nhập ma.
Lần trước lão Bắc Minh Tử đã bị Mộ Đạo Bạch cắt ngang, lần này Tạ Hiểu Phong e rằng không có được vận may đó.
Đặc biệt là Bắc Minh Tử, lúc này lão nhìn cảnh tượng ấy mà lòng vẫn còn sợ hãi khôn nguôi.
Hắc khí ngày một nồng đậm, đôi mắt Tạ Hiểu Phong đã hoàn toàn biến mất tròng trắng.
Nét mặt hắn càng lúc càng trở nên dữ tợn.
Kiếm ý quanh thân càng lúc càng bành trướng, cũng càng thêm hung tàn.
Keng!
Một luồng hắc sắc kiếm khí xông thẳng lên mây, từ dưới đất bắn vọt lên tận trời xanh.
Tạ Hiểu Phong ôm chặt lấy đầu, quỳ sụp xuống đất gầm rú điên dại.
Đây cũng là lần đầu tiên Mộ Đạo Bạch chứng kiến toàn bộ quá trình nhập ma của người khác, hắn quan sát vô cùng chăm chú.
Hắn nhận ra khí thế của Tạ Hiểu Phong đang tăng vọt.
Đang trở nên mạnh hơn.
Điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu.
Hắc hóa đương nhiên sẽ khiến người ta mạnh lên.
Bởi vì hắc hóa vốn dĩ càng tiếp cận gần hơn với thiên địa tự nhiên.
Kẻ ngu muội mới là kẻ mạnh nhất.
Tựa như thiên ma trạng thái của hắn, khí thế tỏa ra cũng là một dạng hắc hóa dị loại.
Chỉ là hắc hóa có ý chí, có thể tự do khống chế.
Còn Tạ Hiểu Phong hắc hóa, lại không thể khống chế.
Hắn thậm chí còn cười cuồng loạn đứng bật dậy, chỉ tay thẳng vào Kim Bảng, lớn tiếng buông lời ngông cuồng nhắm vào Mộ Đạo Bạch!



